Friday, July 24, 2015

Vị cao tăng và miếng thịt heo



Một cao tăng được mời đi dự tiệc, giữa bàn tiệc bày đầy những món ăn chay trang trí vô cùng đẹp mắt, bỗng ông phát hiện trong một đĩa có miếng thịt heo, một đệ tử đi theo cao tăng cố ý dùng cái đũa bới miếng thịt lên, ý định để cho gia chủ trông thấy, nhưng thật không ngờ vị cao tăng lại dùng đũa của mình đẩy miếng thịt che khuất đi.


 
Một lát sau, người đệ tử kia lại bới miếng thịt heo lên, thế là cao tăng lại phải thêm lần nữa che miếng thịt heo đi, đồng thời còn nói khẽ vào tai đệ tử: “Con mà còn lật nó lên ta sẽ ăn luôn”. Người đệ tử nghe thầy nói thế thì không dám bới miếng thịt heo lên nữa.


Tiệc xong, thầy trò cao tăng từ biệt gia chủ ra về. Trên đường về, đệ tử băn khoăn hỏi thầy: “Thưa thầy, vừa rồi rõ ràng đầu bếp biết chúng ta không ăn mặn, lại vô ý để lẫn miếng thịt heo vào trong đồ ăn chay của chúng ta? Đệ tử chẳng qua muốn gia chủ biết mà trừng phạt ông ta.”


Cao tăng từ tốn nói: “Trên đời ai cũng phạm sai lầm, dù vô tâm hay hữu ý. Nếu để người chủ thấy miếng thịt heo trong món ăn chay, ông ấy sẽ nổi giận mà trừng phạt người đầu bếp, thậm chí còn cho người đó nghỉ việc, đây không phải điều chúng ta muốn thấy. Đoạt lý đương nhiên là quan trọng, nhưng tuyệt đối tránh ‘chỉ biết lý mà bỏ quên người’, phải nhận ra chỗ nào nên bỏ qua thì cho qua.”


“Hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người thường không giống nhau, vì thế sự khác biệt trong cuộc sống là khó tránh khỏi. Đa số người rơi vào vòng xoáy của tranh đấu thường hay “đoạt lý mà quên người”, như thế nếu có thắng cũng không khiến người ta phục, trong vòng xoáy của tranh đấu hơn thua rất nhiều khi đối phương sẽ tìm cách đánh lén sau lưng.


Con hãy xem chỗ nào bỏ qua được thì bỏ qua, không nên chỉ biết ép người một cách quái gở, phải biết cho người ta một lối thoát, vấn đề ở đây không chỉ là cho người ta con đường sống, quan trọng hơn là cho chính mình một đường lùi, đây cũng là con đường sáng để xã hội hài hòa.”




Vị cao tăng và miếng thịt heo

Monday, June 29, 2015

Người yêu cũ, nếu một ngày em gặp lại anh…

Em gặp một người-giống-y-hệt-người-yêu-cũ. Cái cảm giác chạm mắt thấy thân quen lạ lùng, rồi thì chạm lại cả một vùng ký ức từng nhòe ướt, rất lạ lùng. Em chỉ nghĩ, nếu đó là người yêu cũ, chắc em không đủ can đảm để mỉm cười như người ta vẫn truyền tai nhau nói thế. Em chắc sẽ quay đi, rồi chẳng hiểu mình sai ở đâu, vì sao lại phải né tránh…


Nhưng có một thứ duyên phận, anh biết không, có một thứ duyên phận gọi là người-dưng. Người-dưng sau khi yêu nhau, không còn bất cứ duyên nợ nào, sẽ không còn vãng lai tới cuộc đời chúng ta một lần nào nữa. Em tin!


Sống cùng một thành phố, dưới cùng một bầu trời, chưa bao giờ em vô tình gặp lại người-yêu-cũ. Là người ta né tránh quá tài, hay là tại vì đã hết duyên nợ thật rồi, anh nhỉ?


Khi nhớ về người yêu cũ, em không thấy đau lòng như hồi mới chia tay. Em đã không còn khóc. Em đã không còn bấu víu vào kỷ niệm nguyên sơ để tiếc nuối điều gì đó trôi xa. Em chỉ đơn thuần mỉm cười, hoặc tạm lãng quên. Em coi những ngày tháng đó là những ngày nằm lại ở một trang vở cũ, cuộc đời em mỗi ngày lại viết thêm một trang vở mới. Em, cứ đi thôi!


Khi nhớ về người yêu cũ, em không hờn trách vì sao anh ấy lại chia tay. Hoặc vì sao anh ấy đã không giữ em ở lại. Bởi con người ta, trong duyên phần hạnh ngộ của cuộc đời mình, mỗi một ai đó đến hay đi đều có hạn định thời gian. Ngày em và anh ấy chia tay hẳn là ngày mà mọi chuyện nên dừng lại ở đó. Kéo dài ra thêm liệu có tốt, cho anh ấy, cho em?


Em nhận ra mình đã thảnh thơi hơn khi nói về chuyện cũ, nhắc nhớ về người đã cũ. Cũng là vì em trân trọng và nâng niu những thứ đã từng tốt đẹp đối với em. Anh ấy thương yêu em, từng quan tâm lo lắng cho em, cũng từng là một khoảng thời bình yên nhất. Em thừa nhận, em vẫn nghĩ rằng em và anh ấy đã yêu hết lòng mình, thành thật hết lòng mình với tình yêu này. Cho nên, sau khi chia tay đớn đau cũng không hẳn là ít ỏi. Nhưng may thay, em và anh ấy cũng đã quên được rồi…


Người yêu cũ là một điều gì đó chôn chặt trong trái tim mỗi người. Cảm xúc đầu tiên khi nghĩ về họ là thứ cảm xúc co cụm nỗi nhớ, đóng gói chặt kỷ niệm xưa. Như thể, như thể sợ, một ngày nào đó nỗi nhớ lại tràn về mà tất thảy tháng ngày từng gói ghém bung ra hết. Có như vậy, người ta mới tránh né nhau phải không anh?


Em bây giờ, thà tin vào duyên phận, hơn là tin vào sự lựa chọn nghiệt ngã hằn những đớn đau ấy. Em muốn tin rằng, người yêu cũ và em là những đường thẳng song song trong cuộc hành trình cuộc đời riêng của mình. Sẽ không có “chẳng may” gặp lại, cũng không có “vô tình” vướng phải nhau…



Người yêu cũ, nếu một ngày em gặp lại anh…

CÂU CHUYỆN TRONG NGHĨA TRANG

Trước cổng một nghĩa trang nọ, người ta thấy có một chiếc xe Roll Royce sang trọng dừng lại. Người tài xế tiến lại người giữ cổng và nói: xin anh giúp một tay cho người đàn bà này xuống xe vì bà ta yếu quá không đi được nữa. Vừa ra khỏi xe, người đàn bà tự giới thiệu và nói với người giữ cổng nghĩa trang:


– Từ hai năm qua, mỗi tuần, tôi là người đã gửi cho anh 5 đô-la để mua hoa và đặt trên mộ con trai tôi, nhưng nay các bác sĩ bảo rằng, tôi không còn sống được bao lâu nữa, nên tôi đến đây để chào từ biệt và cảm ơn anh đã mua hoa giùm tôi.


Thế nhưng, người đàn bà không ngờ rằng người giữ cổng nghĩa trang trả lời như sau:


– Thưa bà, tôi thấy thật là đáng tiếc khi bà đã làm điều ấy! Người đàn bà cảm thấy như bị ai đó vả vào mặt. Nhưng bà vẫn còn đủ bình tĩnh hỏi lại người thanh niên:


– Tại sao lại lấy làm tiếc về cử chỉ đẹp như thế?


Người thanh niên giải thích: 


– Thưa bà, tôi lấy làm tiếc vì những người chết, như con trai bà, chẳng bao giờ còn có thể thấy được một cánh hoa nào nữa!


Bị chạm tự ái, người đàn bà liền cao giọng: 


– Anh có biết anh đã làm tổn thương tôi không?


Người thanh niên bình tĩnh trả lời:


– Thưa bà, tôi thành thật xin lỗi, tôi chỉ muốn nói với bà rằng còn có rất nhiều người đang cần đến những cánh hoa của bà hơn. Tôi là hội viên của một tổ chức chuyên đi thăm những người già lão, các bệnh nhân trong viện dưỡng lão, các bệnh viện. Chính họ mới là những người đang cần đến những cánh hoa của chúng ta, họ có thể nhìn thấy và ngửi được cánh hoa ấy.


Nghe thế, người đàn bà ngồi lặng trên chiếc xe sang trọng một lúc, rồi ra hiệu cho tài xế mở máy. 


Vài tháng sau người đàn bà trở lại nghĩa trang. Nhưng lần này không cần ai giúp đỡ, bà tự động bước xuống xe với một dáng vẻ vui tươi nhanh nhẹn hơn, và điều đáng ngạc nhiên hơn nữa, một nụ cười rạng rỡ, bà nói với người thanh niên giữ cổng:


– Chú đã có lý, tôi mang hoa đến cho những người già lão, bệnh tật. Quả thật, điều đó đã làm cho họ được hạnh phúc. Nhưng người thực sự hạnh phúc chính là tôi. Các bác sỹ không biết được bí quyết làm tôi khỏe mạnh lại. Nhưng tôi đã khám phá ra cái bí quyết ấy, tôi đã tìm ra lẽ sống.


“Giúp đỡ người khác là giúp đỡ chính mình”. Đó cũng là khuôn vàng thước ngọc của Thượng đế“cho thì có phúc hơn là nhận lãnh” Bởi vì, trao ban cho người tức là trao ban cho mình. Một ngạn ngữ Anh cũng nói một cách tương tự: “điều tôi tiêu đi là tôi có, điều tôi giữ lại là tôi mất, điều tôi cho đi là tôi được”. Đó là lý luận của tình yêu. Tình yêu lớn lên theo mức độ của sự trao ban.



CÂU CHUYỆN TRONG NGHĨA TRANG

Sunday, June 14, 2015

Chiếc đồng hồ bị mất

Một lần nọ, có một người nông dân bị mất một chiếc đồng hồ trong kho thóc. Đó không phải là một cái đồng hồ thông thường bởi nó còn có giá trị về mặt tình cảm đối với ông.


Sau một thời gian dài tìm kiếm vô vọng, người nông dân phải nhờ sự trợ giúp của những đứa trẻ đang chơi bên ngoài. Ông hứa, nếu ai tìm được chiếc đồng hồ bị mất sẽ được thưởng.


Nghe thấy vậy, đám trẻ con nhanh chân chạy xung quanh kho thóc tìm kiếm. Chúng đi khắp nơi, lục tìm ở mọi chỗ, từ nơi chứa thóc đến tận cả chỗ cho gia súc ăn, nhưng vẫn không thấy. Chỉ đến khi ông đề nghị bọn trẻ dừng việc tìm kiếm thì có bé trai chạy tới và yêu cầu ông cho nó một cơ hội nữa.


Người nông dân nhìn đứa bé và nghĩ: “Tại sao lại không chứ? Sau tất cả thì cậu bé này có vẻ khá chân thành”. Ông dẫn cậu bé trở lại trong kho. Một lúc sau, cậu đã chạy ra và trên tay là chiếc đồng hồ của ông. Người nông dân rất hạnh phúc và ngạc nhiên, ông hỏi cậu bé: “Làm cách nào mà cháu có được nó, sau khi tất cả các bạn khác đã từ bỏ?”.


Cậu bé đáp: “Cháu không làm gì cả và chỉ ngồi im một chỗ để lắng nghe. Trong im lặng, cháu thấy tiếng kim đồng hồ chạy và theo đó cháu tìm ra nó”.


Sự tĩnh lặng trong tâm hồn có thể sẽ tốt hơn so với một trí não luôn hoạt động. Hãy để cho tâm trí của bạn những phút giây nghỉ ngơi, thư giãn hàng ngày. Và hãy xem, sự hiệu quả mà nó đem lại khi giúp bạn xây dựng cuộc sống hằng mong đợi của mình.


 



Chiếc đồng hồ bị mất

Wednesday, May 27, 2015

Những bức hình thâm thúy chứa đựng 18 bài học cuộc sống

Bạn có biết rằng: Chỉ một bức hình đơn giản cũng có thể mang đến một thông điệp cuộc sống khiến bạn phải suy ngẫm? Cùng xem 20 bức hình dưới đây và suy ngẫm nhé!



1. Hãy đặt mình vào vị trí của người khác để cảm thông và chia sẻ với khó khăn của họ.



2. Hãy đối xử tốt với cha mẹ bạn, nếu bạn không muốn sau này bị con cái đối xử tệ bạc. 


Đó là luật nhân quả.



3. Khi bạn chơi bời, hãy nghĩ tới những vất vả mà cha mẹ bạn đang phải chịu đựng để bạn có một tương lai tốt đẹp hơn. Đừng vì một chút sĩ diện mà làm khổ cha mẹ.


4. Đoàn kết là sống – chia rẽ là chết.


5. “Cái tôi và sự hiểu biết tỷ lệ nghịch với nhau. Hiểu biết càng nhiều, cái tôi càng bé. Hiểu biết càng ít, cái tôi càng to.” – Albert Einstein.


6. Đừng buồn nếu bạn cảm thấy cuộc sống đơn điệu, bởi sắc màu cuộc sống là do chính bạn tạo nên.


7. Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của bạn.


8. Đời cha ăn mặn, đời con khát nước.


9. Hút thuốc không chỉ ảnh hưởng tới sức khỏe của bản thân mà còn ảnh hưởng tới những người xung quanh bạn. Hãy bỏ thuốc vì sức khỏe của bạn và của những người mà bạn yêu thương.



10. Ô nhiễm môi trường đã và đang đẩy con người và các loài động vật đến bờ vực tuyệt chủng.


11. Đừng bao giờ chê bai vẻ bề ngoài của người khác bởi điều đó sẽ khiến họ tổn thương rất nhiều.



12. Sứ mệnh của người thầy là ươm mầm tài năng cho thế hệ trẻ.


13. Đôi khi chúng ta cứ mải mê kiếm tìm hạnh phúc mà không biết rằng hạnh phúc ở ngay bên cạnh mình.


14. Hãy sống làm sao để không ai muốn bạn chết.


15. Đừng bao giờ đầu hàng số phận



16. Đừng sợ thất bại, bởi những thất bại sẽ giúp chúng ta trưởng thành hơn. Hãy nhớ rằng: “Không ai trưởng thành mà chưa từng vấp ngã”.


17. Trong nhiều trường hợp cơ hội sẽ bị bỏ lỡ nếu không biết hợp sức cùng nhau.


18. Đôi khi sự thật lại bị bóp méo thông qua lăng kính của người khác. Bởi vậy, đừng vội tin những gì người khác nói với bạn.


Nguồn : OHAY



Những bức hình thâm thúy chứa đựng 18 bài học cuộc sống

[TRUYỆN NGẮN] NGỐC Ạ, NGAY TỪ ĐẦU EM ĐÃ LÀ NGOẠI LỆ

Keng keng keng!

– Thưa cô, đến giờ đi học ạ

Quen quá rồi mà! Tiếng khua chiêng múa kẻng cùng giọng điệu đầy khiêu khích của huynh trưởng phá tan giấc mộng đẹp của nó… Vừa ăn Tết xong, nó trở lại nhịp học 3 buổi/ ngày và 7 ngày/ tuần… Ừ thì lớp 12 ai cũng thế… nhưng nó vẫn được phép kêu khổ mà, mặc kệ tất cả, nó yêu nhất lúc này là sự-nghiệp-ngủ-vĩ-đại… Đã quá lâu rồi nó mới được nghỉ 1 buổi sáng chủ nhật …

– Tinh thần tuổi trẻ ngày nay chán quá! Như thế này mà đòi làm thủ khoa á! Ngày xưa anh không như mày đâu… – và điệp khúc muôn thủa lại bắt đầu…

– Thế em hỏi anh Học để làm gì! – Nó làu nhàu chui khỏi chiếc chăn ấm, dù trời không còn lạnh cóng như mùa đông, song cái hơi thở của mùa xuân vẫn khiến người ta rùng mình…

– Thì kiếm việc làm


  • Anh có việc làm chưa! Hay anh học quản trị kinh doanh rồi về làm quản trị em thay cho mẹ – Nó cãi! ông anh quý tử ra trường 2 năm rồi mà đã xin được việc đâu! Ở nhà có 2 anh em, rảnh là lão lại lôi nó ra …tập quản lí

  • Hay là thế nhở! Thế hôm nay không học Anh à!

  • Học không hiểu, em nghỉ rồi! Em sợ không tốt nghiệp nổi quá, thật sự em không thể nhét 1 chữ tiếng Anh nào vào đầu!

  • Như mày thì ai dạy cũng thế thôi, đổi mấy giáo viên 1 tháng rồi? ngu nó là bản chất mà

    Đang định phang cho lão 1 cái thì mặt lão bỗng đăm chiêu, rồi đưa nó một mảnh giấy gấp tư! (nghe có vẻ hình sự

  • Đẹp trai, tử tế, nhà mặt phố, bố làm to, chưa bạn gái… Liên hệ đi, số điện thoại của nó đấy – Huynh trưởng vội phân trần

  • Liên quan gì em! – nó ngơ ngác, và biết chắc huynh trưởng lại sắp có trò mới, và nó là vật thí nghiệm…

  • À quên! Gia sư mới của mày đấy, nó giỏi Anh Văn lắm – Huynh trưởng cười lớn: Bạn anh đấy, nghĩa là bằng tuổi anh và hơn tuổi mày ! Đừng bắt nạt người ta nhá!

  • Sao anh không nghĩ cho em nhỉ, nhỡ nó bắt nạt em…

  • Không oan đâu! Trẻ con gặp mày thì đang nín cũng phải khóc mà… Và gọi là “thầy”, không phải “nó”! Để khuyến khích mày học, hôm nay anh nấu cơm, mày chỉ việc … nấu thức ăn và rửa bát…

    Và lại thêm 1 gia sư bất đắc dĩ, nó nhăn mặt nhưng vẫn phải miễn cưỡng đồng ý!

Buổi học đầu tiên, nó cảm thấy hôm nay đẹp ngày, tự cho phép “thầy” nghỉ một hôm – và cũng là cho nó nghỉ một hôm! “Thầy” tỏ ý không hài lòng!

Buối học thứ 2, nó cũng cho “thầy” nghỉ thêm buổi nữa. “Thầy” không nói gì, nhưng nó bị huynh trưởng tát cho 2 cái vì tội lười. Đúng là từ bé đến giờ nó sợ lão còn hơn cả sợ mẹ…

Buổi học thứ 3, Nó miễn cưỡng đi học. Nói là đi nhưng thực ra là “thầy” đến nhà nó dạy, dưới sự dám sát của huynh trưởng! “Thầy” xuất hiện, công nhận “thầy” cũng đẹp trai … Đang mơ màng thì huynh trưởng tuyên bố:

– Chỉ dạy Anh Văn, không dạy “cái khác”

“Thầy cười lớn, còn nó thì khó chịu vô cùng… Nó lễ phép:

– Em chào “thầy”

– Ơ không! Anh là bạn của anh trai em mà

– Vâng! Thế hôm nay anh cho em nghỉ học! Em buồn ngủ

Một cái gì đó phang mạnh vào tay làm nó đau kinh khủng, lại một đòn chí mạng đầy bất ngờ và hấp dẫn của huynh trưởng, nó ôm trọn chiếc thước gỗ. Cùng lời răn đe “cấm nghỉ”

– Có vẻ căng thẳng nhỉ, làm gì có học sinh nào ra lệnh cho thầy giáo như em – Anh nói có vẻ đầy đắc ý

– Thì cứ cho em là ngoại lệ đi! – nó đáp ngắn gọn, cứ nghĩ đến việc ăn đòn trước mặt người khác là nó phát nổ tung, dù sao nó cũng 18 tuổi rồi

Buổi học diễn ra âm thầm lặng lẽ, và vẫn không có một chút kiến thức nào vào đầu nó cả. Có lẽ đây là tình trạng bộ nhớ đầy, không thể tiếp nhận thêm bất cứ dữ liệu nào…….. Nó học lại từ lớp vỡ lòng, huynh trưởng giao cho anh cái thước gỗ (khỏi nói cũng biết là để làm gì

Đầu tiên là nó phải viết những công việc hàng ngày bằng tiếng Anh và ấn tượng đầu tiên của nó với anh thật “tốt”.

” getup at… I clean your teeth…( nó đã nhầm từ ” My” sang “Your” )

– Mỗi buổi sáng em đều đánh răng hộ anh à

– Sai 1 từ thôi, có gì mà “thầy” phải vui thế, nhạo báng người khác là niềm vui của “thầy” à – nó chả biết nói gì, ngại không còn gì để nói! Mỗi lần không vừa lòng nó lại gọi anh là “thầy”. Cứ kiểu học hành tuỳ ý, nhưng hình như cứ ảnh hưởnh đến danh dự nhiều nên có vẻ nó chăm hơn, chăm hơn nhưng cũng không giỏi hơn là mấy…


Dù là học tại nhà nó, nhưng người đến muộn luôn là nó.

– Sao em không bỏ cái thói quen bắt người khác đợi chờ vô lí đi nhỉ! Có mấy ai giỏi như em nhỉ, có mấy cái bậc thang cũng trễ giờ, may mà em không bảo em tắc đường – anh vặn vẹo

– Thì cứ cho em là ngoại lệ đi – nó bâng quơ



và hàng loạt các giải thích của nó đều như thế, chả hiểu sao nó cứ thích làm “ngoại lệ”, lần nào nó cũng chỉ giải thích như thế:

Tại sao có vài bài tập mà em cũng không chịu làm – vì em là ngoại lệ

Làm sao anh có thể chịu được đứa làm thì “khiêm tốn” mà nói thì “tự tin” như em nhỉ – Vì em là ngoại lệ



Có lúc đang ngồi học, nó chợt thốt lên:

– Sao bàn chân anh trắng thế? – nói xong hình như nó mới nhận ra mình hơi “duyên”

– Có ai như em không? Em để ý anh kĩ thế

– Không! Em là ngoại lệ! – mặt nó nóng bừng

May mà anh đang không uống gì đó như trong phim, không thì hậu quả “khó lường”. Mặt mũi anh đỏ gay, đang cố kìm nén cảm xúc … cứ như thiếu nữ trước vị hôn phu… Nó lại mơ màng… nhìn anh chằm chằm và… “thước gỗ” lại có dịp được sử dụng… Nhưng lần nào cũng thế, khác với huynh trưởng , chiếc thước thay vì đập vào mặt nó là đập xuống bàn… Nó giật mình, vỡ tan giấc mộng về một hoàng tử cười ngựa trắng (là nó)… đang lặng nhìn nàng công chúa (không) trắng nhưng da dẻ hồng hào (là anh). Bên anh dù lộn xộn nhưng nó thấy tâm trí thật yên bình…


Chủ nhật, và lại là ngày có lịch học trồng chéo của nó… 7h Có tin nhắn! Không còn gì hạnh phúc hơn, tin nhắn của con bạn thân – tin báo nghỉ học! Nó yên trí cuộn tròn trong hơi ấm chiếc chăn tiếp tục một giấc ngủ dài… Nhưng chỉ một chút sau, điện thoại réo ầm ĩ…

– Sao hôm nay nghỉ à! Hay lại đi muộn – giọng trưởng nhóm học thêm cất lên du dương khiến nó ngơ ngác chẳng hiểu gì. Vội vàng vứt chăn sang một bên, nó nặng nhọc đi học. Chỉ mới một chút trước thôi nó còn ngập tràn hạnh phúc. Ôi! cái thế giới đảo điên rồi…

10h về nhà, huynh trưởng được nghe lại tình hình, đăm chiêu 1 lúc rồi trầm ngâm:

– Mày ngơ thật hay giả vờ ngơ đấy! Hôm nay 1 tháng 4

Nó thở dài, học nhiều mới thấy hạnh phúc của phút giây nhận tin nghỉ học…

– Chiều nay nghỉ đấy! Chúng nó vừa bảo anh nhắn với mày. Ơ! Sao mặt xị ra thế, mày thích cái tin này lắm cơ mà!

Mệt! Nó tự nhủ hôm nay không tin ai nữa! Chiều… nó lại lóc cóc đi học, mặt nó vênh lên “em không bị lừa nữa đâu”! Nắng gay gắt, mồ hôi nhễ nhại, lớp học không một bóng người! Nó cứ ngỡ nó đến sớm, nhưng hôm ấy nghỉ thật… Lại vật vã trở về, và huynh trưởng đã tặng ngay cho nụ cười khiêu khích.

– Đấy là cái tội không chịu tin người, anh có lừa mày bao giờ đâu? Hôm nay máy giặt hỏng… chịu khó nhá!

– Vâng! – nó nặng nhọc bê chậu quần áo to tướng ra ngồi “nghiên cứu”. Chứ nó nghe lời lão lắm. Mọi việc xong xuôi, thì huynh trưởng với khuôn mặt tươi cười và cốc nước mát lạnh đưa cho nó, cười rất tươi rồi cất lời:

– Vất vả rồi! Anh phát hiện ra từ giờ nhà mình không nên dùng mày giặt, đỡ tốn điện… tốc độ mày ngang máy đấy. Đang thời kì bão giá mà : D

Máy giặt không sao đâu : D

Cái thế giới lại đảo điên lần nữa! Ôi! Ngày 1.4, nó quyết định tắt đt, hôm nay thế là đủ rồi. : ( Ai bảo trời sinh nó ra vốn thật thà không lừa được ai. Cả ngày nó nằm bẹp trên giường, nhàm chán và vô vị! Chẳng biết từ bao giờ nó không còn muốn nghỉ học vị gia sư này nữa, nhưng vẫn thấy ghét Anh Văn. Ngày dặc biệt này mà không được gặp anh nó thấy cũng buồn, người duy nhất luôn đồng ý cho nó là ngoại lệ. Nó tiếc 1 tháng 4 mà lại phải ngồi ở nhà trong tư thế này, nó chợt nảy ra trò đùa, chắc cũng không mới, nhưng vẫn dùng được…23h50 nó nhắn tin cho anh:

“Anh ngủ chưa?”

Mãi không thấy anh rep, nó dần mơ màng, thì anh gọi lại! Lạ! Có mấy khi anh gọi cho nó đâu…

– Như thế này có giống ngủ rồi không?

Nó im lặng, không biết có nên đùa nữa không:

– Anh thích bạn gái như thế nào?

– Em có làm sao không đấy?

– Anh cứ trả lời đi!

– Bạn gái anh không bao giờ cao dưới 1.6m và trên 1.7m, quan trọng là phải nấu ăn ngon

– Thế cho em là ngoại lệ nhá!

– Hả!

– Làm bạn gái cao dưới 1.6m và nấu ăn cực tệ của anh

– Em biết hôm nay là ngày bao nhiêu không! Ngủ đi, sang ngày 2.4 được 10 phút rồi đấy!

Rồi tiếng im lặng kéo dài, anh không nói gì… nó vẫn không ngắt máy… (có lẽ hôm nay khuyến mãi).Nó quên mất thời gian rồi, vậy là hôm nay nó chẳng cho ai ăn “cá” được… Nó thấy tim đập mạnh, cứ như tỏ tình thật ý, mà hình như nó nhận ra nó không hẳn là đùa… Chẳng hiểu sao nó làm thế…

– Vâng! Nhân ngày tiếp theo của 1 tháng 4 ạ – giọng nó có chút run run

– Ngủ sớm đi – Giọng anh nhẹ nhàng, có vẻ bất ngờ…


Hôm sau, anh không đến dạy gia sư. Nghe huynh trưởng nói từ hôm nay anh không dạy nữa, anh bận! Nó hiểu lí do tại sao,lòng thấy “hẫng”, nó nhớ lúc đầu nó đã mong thoát khỏi những buổi học của vị gia sư này như thế nào! Vậy mà giờ nó lại thấy buồn mênh mang… Mấy ngày sau ấy nó như người mất hồn, nó cũng chẳng hiểu sao lại không thể tập trung gì được. Cứ giống như một vụ “tỏ tình” bị từ chối ý nhỉ, chẳng lẽ là thật? nó thích anh thật à?

Mọi chuỵên tiếp diễn trong 1 tuần, lúc này huynh trưởng của nó mới lên tiếng:

– Thôi! Anh bảo nó dạy mày tiếp, chứ mày cứ thế này chắc thi khối L thôi! Mà như mày chắc cũng trượt. khối ấy thi Nữ công gia chánh và Tam tòng Tứ Đức!

– Là gì đấy – nó hỏi lấy lệ

– Khối L(Lấy chồng) Nếu mày không đỗ Kinh Tế thì tao gả luôn mày cho nó!

Giờ thì nó hiểu, huynh trưởng đã biết vụ “tỏ tình” của nó. Sao anh “mỏ nhọn” thế nhở. Chẳng lẽ huynh trưởng giờ là bảo mẫu của cả anh! Trời ạ! Tấm lòng huynh trưởng thật bao la… Nhưng sao từ khi nghe tin nay nó vui hơn cả trẻ con trước năm 45 được may áo mới nhiều. Hôm sau buổi học Anh Văn lại tiếp tục, nó không đến trễ nữa… Nếu không có huynh trưởng đứng đấy, chắc nó đã ôm trầm lấy anh mất!

– Đúng là “Thượng đế đã lường trước mọi điều.. chỉ trừ việc thiên thần đã phải lòng ác quỷ…”. Tao bảo mày chỉ dạy Anh Văn thôi mà – huynh trưởng thở dài nhìn anh

– Thầy không dậy mà trò cứ học thì làm sao! Cũng sốc lắm, mấy ngày rồi vẫn chưa ổn định tinh thần – Anh nhìn nó vẻ lực bất tòng tâm

Đợi huynh trưởng đi khuất, nó mới ngẩng lên nhìn anh, chưa bao giờ huyết áp của nó tăng cao thế!

– Em hỏi thật đấy! Cho em làm ngoại lệ nhá – Mặt nó đỏ bừng nhưng nó đã nắm chắc phần thắng…

– Ngoại lệ gì?

– …

– Thế em có đồng ý đánh răng cho anh mỗi ngày không?

Im lặng, tự nhiên nó thấy mình như bị đùa giỡn! Hình như nó sắp oà khóc đến nơi. Có khi nào cuộc đời này giống như là phim không nhỉ! Lại một kết thúc có hậu… Trời tự nhiên có sấm làm nó giật mình, thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man, mưa ào ào đổ xuống… Bão về…

– Ơ sao đấy! Nếu em không thích thì để anh đánh răng cho em

– Có ai vô duyên như anh không nhỉ? – Lúc này cảm giác của nó thật hỗn độn

– Không! Anh là ngoại lệ – Anh vẫn chưa thôi.

– Thế là anh có đồng ý không?

– Nhưng giờ em chỉ là học sinh cao dưới 1.6m của anh thôi! Anh sợ huynh trưởng nhà em lắm! Còn khoản nấu ăn… anh sẽ đào tạo em !

– Em không thi khối L đâu! Yên tâm

Anh có lúc rất nghiêm nghị, nhưng vẫn đủ hài hước trước những trò đùa ngớ ngẩn của nó. Mắt nó mơ hồ nhìn ra bầu trời đang mưa xối xả, nó mơ 1 ngày vênh mặt lên báo cho huynh trưởng và anh kết quả thi… nó đang mong đến 1 ngày nắng sáng rực và nóng hơn thế…

*

Một ngày đầu tháng 8 nắng, hơi nóng hầm hập nhưng bầu trời rực rỡ. Ở dưới gốc cây bàng xanh rì, to lớn, có chàng trai đang chờ 1 ai đó… Khuôn mặt có nét đăm chiêu nhìn về phía có cô bé cũng thật rạng rỡ như nắng mùa hè…

Em đỗ rồi! Nó hắng giọng rồi ra vẻ nghiêm trọng nói tiếp:

Giờ ta đã công thành danh toại, chàng có đồng ý theo ta về dinh không?

Thế nàng đánh răng cho ta mỗi ngày nhá

– anh đáp lại đầy thách thức

– Hự! Vậy chàng có cho ta là ngoại lệ không – mặt nó lại đỏ bừng, không biết vì nắng nóng hay còn nguyên nhân gì khác…

Anh im lặng, rồi hôn nhẹ lên trán nó… Lần này trời không còn đổ mưa hay có sấm, nắng vẫn cứ chói chang giữa nền trời mênh mông…

“Ngốc ạ! Ngay từ đầu em đã là ngoại lệ…!”


Cảm Xúc



[TRUYỆN NGẮN] NGỐC Ạ, NGAY TỪ ĐẦU EM ĐÃ LÀ NGOẠI LỆ

Sunday, May 24, 2015

Mẹo đơn giản giải phóng hàng GB bộ nhớ iPhone

Chỉ bằng một thao tác đơn giản đối với trình duyệt Safari, chiếc iPhone sắp bị đầy bộ nhớ của bạn sẽ giải phóng được hàng GB dữ liệu.




iPhone 6 và 6 Plus có nhiều lựa chọn bộ nhớ trong hơn bao giờ hết, tuy nhiên nhiều người vẫn chọn mua bản 16GB để tiết kiệm tiền. Điều này không có gì là xấu tuy nhiên việc chỉ có 16GB lưu trữ lại trở thành vấn đề lớn với iPhone vì nó không hỗ trợ bộ nhớ mở rộng.

Nếu chiếc iPhone của bạn sắp không còn chỗ chứa dữ liệu nữa, có một mẹo đơn giản để bạn giải phóng lượng lớn không gian. Nếu dùng Safari để lướt web, xem video và hơn nữa, bạn sẽ vô tình lấp đầy iPhone bằng lượng dữ liệu gây sốc. Khi ghé thăm các trang web, xem ảnh và video, Safari tải các file này về bộ nhớ đệm và tăng dần theo thời gian.

Vì vậy, khi muốn giải phóng bộ nhớ, hãy mở mục Settings trên iPhone, iPad, cuộn xuống chọn Safari, chọn Clear History and Website Data rồi nhấn xác nhận khi có cửa sổ pop-up hiện ra. Chỉ một thao tác này, bạn sẽ bất ngờ vì hiệu quả của nó. Một người dùng diễn đàn Reddit tiết lộ anh đã xóa được tới 6GB dữ liệu trên iPhone. Tất nhiên, không phải ai cũng xem video nhiều như người này nhưng bạn có thể hi vọng ít nhất cũng xóa được vài trăm đến cả GB dữ liệu.


Theo ICTnews/BGR



Mẹo đơn giản giải phóng hàng GB bộ nhớ iPhone

THÊM 10 MẸO VẶT HAY GIÀNH CHO NGƯỜI LÀM BẾP

Trong công việc nội trợ, bên cạnh những quan niệm chế biến thông thường thì những mẹo vặt rút từ kinh nghiệm luôn giúp cho công việc của bạn trở nên hiệu quả và dễ dàng hơn. Sau đây sẽ là 10 mẹo hay giành cho các việc bếp núc thông thường.
1. Nấu cháo:


Muốn cháo không bị trào ra ngoài nồi khi sôi, cho vào cháo một ít dầu ăn, mùi vị càng thơm ngon hơn.



2. Nấu cơm:


Nên đun sôi nước trước khi cho gạo vào vì trong nước máy có chất làm cho hao tổn vitamin B1 trong gạo.



3. Luộc mì sợi:


Không nên để nước sôi sùng sục mới cho mì vào vì như vậy mì chín không đều. Nên cho mì vào lúc nước bắt đầu nổi bọt lăn tăn, đảo qua vài lần, đậy vung cho tới khi sôi rồi đổ thêm ít nước lạnh, sau khi nước sôi lại thì nhắc xuống.



4. Nêm muối:


Nếu là các loại củ thì nên nêm muối sớm hơn để muối thấm vào, còn nếu là rau thì nêm trước khi nhắc xuống để giữ được các chất dinh dưỡng và rau không bị nhũn.



5. Nêm xì dầu


Nếu nêm sớm món xào sẽ có vị chua vì lượng đường trong xì dầu bị phân giải khi gặp nhiệt độ cao, nên nêm xì dầu trư ớc khi nhắc xuống.



6. Nêm bột ngọt hợp lý:


Sau khi đãmúc đồ ăn ra tô hoặc đĩa (còn nóng) thì mới nêm bột ngọt, nêm sớm sẽ gây ra chất độc hại cho sức khoẻ. Không nên cho trực tiếpbột ngọt vào thức ăn mà nên hòa tan vào một ít nước xào hoặc nước canh rồi mới trộn chung vào.



7. Cách nêm các gia vị:


Theo nguyên tắc loại nào lâu thấm thì nêm trư ớc. Ví dụ như phải nêm muối và đường thì đường nêm trước rồi mới tới muối, sau đó là giấm, xì dầu, nước mắm, cuối cùng là bột ngọt. Các gia vị có mùihư ơng đặc trưng như xì dầu, nước mắm thời gian nấu càng ngắn càng tốt.



8. Dùng nước khi chiên, xào:


Khi xào thịt, phải đảo nhanh tay và chế thêm chút nước, thịt sẽ mềm và ngon hơn. Còn khi chiên có thể pha nước vào dầu theo cách: đun sôi 3 phần nước rồi đổ một phần dầu từ từ vào, chờ khi dầu đã nổi hoàn toàn trên mặt nước thì bỏ đồ cần chiên vào.



9. Cách chưng, hấp cá:


Ðập một quả trứng và thoa đều lên cá, cá sẽ hấp thụ các chất trong trứng và thức ăn trở nên ngon, bổ hơn.



10. Xào thịt, cá:


Nên dùng dầu thực vật, vì trong dầu có chất khử mùi tanh, còn xào rau thì nên dùng mỡ heo, rau xào sẽ thơm, ngon và đẹp mắt hơn.


Sưu tầm



THÊM 10 MẸO VẶT HAY GIÀNH CHO NGƯỜI LÀM BẾP

Saturday, May 23, 2015

Lời Mẹ Dặn Con Gái

Con thân yêu !
Con là kết quả tình yêu của mẹ với bố con, là tình cảm chân thành chứ không phải rung động khiến mẹ nông nổi. Vì mẹ ý thức được việc gì nên làm, và việc gì không nên…

Mẹ sẽ dạy con biết khéo léo thể hiện tình cảm mà không cần phải nói nhiều. Người hiểu con sẽ nhạy cảm mà nhận ra tình yêu con dành cho họ. Mẹ sẽ dạy con biết nói lời yêu khi cần thiết, biết buông tay và mạnh mẽ khi người ta không cần con nữa. Con nên nhớ,đừng bao giờ chứng tỏ cho ai biết, con yêu họ nhiều đến nhường nào, vì đó càng là lí do khiến họ ít trân trọng con đấy, con yêu!
Con gái của mẹ!

Đàn ông họ luôn buông lời tán tỉnh, vì họ luôn muốn chinh phục. Nếu có người nào đó “tự dưng quan tâm con”, nếu con không thích, con nên dùng những lời lẽ nhẹ nhàng và dịu dàng để đáp lại. Con đừng tỏ ra cáu gắt mà phản đối ngay. Vì khi ngta quan tâm tới con, thì chút nào đó, họ cũng có 1 ít cảm tình ! Con gái mẹ là người biết suy nghĩ, vì thế, đừng nông cạn nhé, con yêu!

Trong tình yêu, con muốn hiểu được người yêu mình, không khó. Đã có người hiểu mẹ tới mức, mẹ chưa kịp nói ra, mà bác ấy đã đọc được điều mẹ muốn nói. Điều đó có nghĩa là, con phải biết lắng nghe và chia sẻ với người yêu mình! Con phải làm thế nào để khi bên cạnh người con yêu, con như là 1 người mẹ, 1 người vợ, 1 người bạn. Vì sao mẹ nói như thế, mẹ tin, con gái mẹ sẽ hiểu được.

Nếu mẹ có đưa ra lời khuyên, con nên yêu hay ko yêu.Hãy nghe mẹ. Vì ít ra, mẹ cũng là người đi trước… Mẹ luôn muốn con gái mẹ có những quyết định đúng đắn nhất. Con đừng thấy mẹ cấm đoán mà có những hành động nhất thời. Con có thể chia sẻ với mẹ để mẹ có thể hiểu được bạn con hơn. Cũng như mẹ ngày ấy, bà ngoại con luôn muốn mẹ tâm sự với bà. Vì thế, đừng ngại ngần chia sẻ với mẹ nhé, con yêu.

Nếu có những khó khăn trong tình yêu của 2 đứa, con nên cùng cậu ấy vượt qua. Bởi khi người con yêu vấp ngã, con sẽ là người quan trọng nhất với cậu ấy, ít nhất là lúc này. Đừng bao giờ rời bỏ cậu ấy, trong những khó khăn như thế….
Con gái ạ!

Trong tình yêu, không phải lúc nào 2 người cũng hợp nhau. Cũng như mẹ với bố con, đã từng có những mâu thuẫn tưởng chừng như không giải quyết được. Vậy khi đó, xin con đừng bỏ đi. Con có thể im lặng không nói, nhưng con bỏ đi, có nghĩa là con không tôn trọng người yêu mình! Khi người yêu con cũng không thể mở lời, con hãy chủ động ôm cậu ấy. 1 cái ôm từ đằng sau, còn nhẹ nhàng hơn hàng trăm lời nói dịu dàng trong lúc này! Con đừng thấy người ta yêu mình nhiều quá mà hóa chảnh, con nhớ là, tức nước thì sẽ vỡ bờ.

Tình yêu thì, có muôn vàn điều khó nói. Con yêu thật lòng và cũng ko bao giờ muốn rời xa họ thì đừng bao giờ con nhắc đến 2 từ ”chia tay”. Con có biết là sẽ rất nhàm chán nếu như con luôn nghĩ tới điều đó… Đàn ông, tính tự trọng rất cao. Họ sẽ níu kéo con khi họ còn yêu, nhưng 1 khi đã chán chỉ vì con luôn đề nghị như thế, họ sẽ im lặng luôn mà không cần đồng ý!

Tình yêu, là luôn đi liền với tình dục. Đó là sau hôn nhân con nhé! Chứ không phải, yêu là bắt buộc phải “cho”. Không cho là không thật. Nếu cậu ấy yêu con thật lòng, cậu ấy sẽ chẳng bao giờ “lỡ mồm” nói với con như thế. Cũng có thể, cậu ấy đòi hỏi, là đang muốn thử con. Nếu con quá dễ dãi, cậu ấy sẽ đá phăng con không thương tiếc khi cậu ấy hết tình… Bà ngoại con đã từng nói với mẹ: Đàn ông muốn yêu người dễ dãi, nhưng lại muốn cưới người nguyên vẹn. Không sai đâu nhé, con yêu!

Nếu có người thứ 3 xen vào chuyện tình cảm của con. Con xem lại xem 2 đứa có khoảng cách nào không. Chắc chắn là có thì người thứ 3 mới có thể. Trong lúc con vô tâm với người yêu mình, thì lại có người con gái khác quan tâm và hiểu người yêu con. Vì thế, con cũng đừng trách họ. Hãy xem lại tình cảm của 2 đứa. Con đừng để người yêu con ra đi, chỉ vì lí do con không hiểu họ.

Nếu đôi khi con thấy nhàm chán và mệt mỏi trong tình yêu, con muốn buông xuôi tất cả, vậy con gái mẹ hãy nhớ lại lí do con muốn bắt đầu đi con. Lí do con muốn yêu 1 người là gì, và lí do khiến con mệt mỏi nữa. Con tìm ra được, lúc đó con sẽ biết mình nên làm gì.

Nếu cậu ấy quá bận tới mức 1 tháng không dành được thời gian 1 ngày để gặp con, có nghĩa là cậu ấy đang dần hết yêu con rồi đấy. Và những tin nhắn cùng cuộc gọi ngày 1 thưa dần, thay vào đó là do con chủ động. cậu ấy nghe điện thoại với giọng miễn cưỡng, con nên chấp nhận sự thật là, người ta đã dần hết tình cảm với con. Mẹ biết, con sẽ rất khó khăn để chấp nhận, nhưng con hãy coi đây như 1 giấc mơ, giấc mơ đó đã không có người đứng đợi con.

Nếu người đàn ông đó không còn tình cảm với con nữa,mong con đừng bao giờ quỵ luỵ và rơi nước mắt. Hãy mạnh mẽ lên con gái à, chỉ là con chưa tìm được người hiểu con mà thôi. Về đây, mẹ cho con mượn cả 1 bờ vai, cả cái ôm đủ rộng để con vượt qua được vấp ngã đầu đời này.

Hãy cứ khóc nếu con muốn khóc. Nước mắt sẽ giúp con xóa nhòa được mọi nỗi đau trong tình yêu cũng như trong cuộc sống này của con. Con gái mẹ sẽ tự đứng dậy được sau những niềm đau mà con đã phải chịu đựng. Con nên nhớ là phải cảm ơn người đã đi qua cuộc đời của con, để con được mạnh mẽ hơn, biết mình phải làm gì hơn với tình vĩnh cửu sau này của con.

Người đàn ông yêu con thật lòng, họ sẽ chẳng bao giờ để con bước ra khỏi cuộc đời con 1 cách dễ dàng cả. Và mẹ tin, sẽ có người đàn ông như thế yêu con đấy con gái yêu….



Lời mẹ dặn con gái trước khi lấy chồng

Ở nhà chồng không dễ dàng như con nghĩ. Nhưng nếu con sống biết điều, ngoan ngoãn, chu đáo, chẳng có ai kiếm cớ ghét bỏ con được.

Con à, mẹ biết con là đứa con gái rất ngoan ngoãn nhưng đôi lúc lại cá tính và nóng giận khó kiểm soát. Từ ngày ở nhà mình, con đã được bố mẹ chiều chuộng, nâng niu, con được bố mẹ chăm sóc từng ly, từng tí vì con là đứa con gái duy nhất trong nhà. Con không vì thế mà vô lễ nhưng đôi lúc cũng cáu giận vô cớ, khiến cả nhà mình phải nhường con một bước.

Con thích làm những việc con cho là đúng, còn người khác nói gì con không bận tâm. Con cái của mẹ quá cá tính, quá tự tin, khiến mẹ cảm thấy lo lắng, sau này con ra xã hội sẽ thế nào. Cuộc sống ở bên ngoài vốn không đơn giản như con nghĩ, không phải cái gì mình cứ khăng khăng cương quyết là đúng, là được.

Khi con lớn lên, đi học xa nhà, mẹ lo cho con lắm. Mẹ luôn phải dặn con, ra ngoài đừng có ngang ngược, đừng có lộng hành. Tính cách của con phải kiềm chế lại hoặc là tùy cơ ứng biến. Mẹ rất sợ, nếu như ngày nào đó, con gây sự bên ngoài thì khổ thân con. Nhưng là thân con gái, mẹ cũng bớt lo hơn con trai, vì căn bản, con gái các con ít dùng vũ lực. Như con trai, ra ngoài đánh nhau thì rước họa vào người.
 Khi con lớn lên, đi học xa nhà, mẹ lo cho con lắm. Mẹ luôn phải dặn con, ra ngoài đừng có ngang ngược, đừng có lộng hành. (ảnh minh họa)


Con học hành chăm chỉ, ngoan ngoãn, không phụ sự mong đợi của bố mẹ. Nhưng rồi, con đưa một người đàn ông về ra mắt, con nói là yêu người này và xác định sẽ cưới người đó làm chồng. Mẹ lo cho con lắm… vì mẹ biết, con gái của mẹ chưa đến tuổi lấy chồng…

Còn còn quá trẻ con, còn chưa suy nghĩ chín chắn được. Mẹ chỉ sợ, một ngày nào đó, con lại khổ vì người ta hoặc là con đè đầu cưỡi cổ cậu trai đó. Nhìn dáng vẻ ấy, cậu ấy là người rất hiền lành, rất biết chiều người yêu.

Thật không ngờ, các con yêu nhau được một thời gian dài và xác định chuyện cưới xin thật. Mẹ cũng nói với con rất nhiều về việc, xác định lấy chồng là phải thay đổi bản thân mình. Con không thể cứ suốt này õng ẽo, suốt ngày ăn vạ, suốt ngày bắt người yêu con phải làm hết việc này đến việc kia cùng con.

Con nói với mẹ, mẹ chồng tương lai của con rất khó tính, có vẻ không ưa con lắm, nhưng con chẳng sợ. Vì người như con vốn không sợ ai mà, con cá tính, con thích là cãi lại, thích là tay đôi ngay. Mẹ lo nhất chính là tính cách đó của con.

Con đừng nói chuyện sợ hay không sợ ai cả. Con sợ mẹ chồng cũng không tốt, cũng không nên khúm núm run sợ trước mẹ chồng của con quá. Nhưng đã lấy chồng rồi, con nên tuân theo quy định của nhà chồng, đừng có ngang ngược con nhé. Ở nhà mình, con được bố mẹ chiều chuộng, yêu thương, nhưng ở nhà người ta, con phải cung kính, phải lễ độ. Ngay từ cách ăn nói, cách ăn uống, con cũng phải ý nhị nhé con!

Không thể ngủ nướng tới trưa, cũng không thể nói là con không biết nấu nướng gì. Nếu không biết, con phải học hỏi mẹ chồng con. Dù người mẹ chồng có dễ tính tới mấy cũng khó lòng chấp nhận một người con dâu chẳng biết làm gì, về nhà lại nằm ườn ra, nuôi thêm một người vô công rồi nghề. Con hãy nhớ, con phải chu đáo với nhà chồng, làm mọi việc trong khả năng của con, đừng lười nhác. Đừng nói là mẹ chồng con khó tính chứ như người khó tính còn không bao giờ chấp nhận chuyện con dâu về nhà chỉ để chơi.

Con đừng đanh đá cãi lại mẹ chồng, việc đó là không nên trong một gia đình có cả con dâu và mẹ chồng. Nếu không được lòng mẹ chồng, con sẽ khó sống lắm con à! Rồi chồng con cũng vì chuyện đó mà khó xử, có thể sẽ là nguyên nhân rạn nứt tình vợ chồng. Mẹ dặn con gái của mẹ như thế. Con hãy nhớ khi về làm dâu nhà người ta.

Ở nhà chồng không dễ dàng như con nghĩ. Nhưng nếu con sống biết điều, ngoan ngoãn, chu đáo, chẳng có ai kiếm cớ ghét bỏ con được. Đừng quá thể hiện cái tôi của mình vì như thế, chỉ làm hại con thôi. Khi con có chồng có con, con sẽ thấy, cuộc sống này không đơn giản như con nghĩ. Có những thứ ta phải bỏ qua, có nhiều điều ta phải bận tâm vì nó liên quan tới hạnh phúc của gia đình con. Con cũng sẽ là người phụ nữ tốt, sẽ là người vợ hiền, con dâu thảo, mẹ tin là vậy, chỉ cần con cố gắng là được, nhé con!


Cảm Xúc



Lời Mẹ Dặn Con Gái

CUỘC TRÒ CHUYỆN CỦA BA CÂY CỔ THỤ..

Cây thứ nhất nói: “Một ngày nào đó tôi muốn được trở thành chiếc hộp đựng châu báu với hình dáng lộng lẫy”.

Cây thứ hai nói: “Tôi muốn trở thành con thuyền to lớn . Tôi sẽ chở đức vua và hoàng hậu đi khắp thế giới”.

Và cây thứ ba nói: “Tôi muốn vươn dài để trở thành cây to lớn nhất trong khu rừng này. Mọi người nhìn lên đồi sẽ thấy tôi vươn xa, chạm đến bầu trời”.

Một vài năm sau đó một nhóm người đặt chân đến khu rừng và cưa những thân cây. Cả ba đều mỉm cười hạnh phúc vì tin mong ước của mình sẽ thành hiện thực


Khi cây đầu tiên được bán cho một chủ trại mộc, nó được tạo thành máng đựng thức ăn gia súc và đặt trong kho thóc phủ lên bởi một lớp cỏ. Cây thứ hai được bán cho một thợ đóng thuyền đóng thành một chiếc thuyền nhỏ để câu cá. Cây thứ ba bị chặt thành từng khúc và quẳng lại trong bóng đêm. Đây chẳng phải là những điều mà chúng hằng mong đợi

Một ngày nọ, một cặp vợ chồng đến kho thóc. Người vợ đã đến kỳ sinh nở, người chồng hy vọng tìm được một chiếc nôi cho đứa bé và máng cỏ đã trở thành chỗ ở ấm áp cho em. Cây thứ nhất cảm nhận cảm nhận được sự quan trọng của nó và hiểu rằng mình đang che chở một sinh linh bé nhỏ.

Vài năm sau, một nhóm người đi đánh cá trên chiếc thuyền của cây thứ hai gặp phải một trận bão lớn. Những người trên thuyền đã rất mệt mỏi, nhưng cây thứ hai biết rằng nó có đủ sự vững chãi để giữ an tòan và sự bình yên cho chủ nhân. Với cây thứ ba, một ngày, có ai đó đã đến và nhặt những khúc gỗ. Trên đỉnh đồi, nó được đóng thành một hàng rào ngăn chặn thú dữ. Khi ánh mặt trời vừa ló dạng, cây thứ ba nhận ra rằng nó có đủ sức mạnh để đứng vững trên đỉnh đồi này.

Khi sự việc xảy ra không theo như ý muốn, đừng tuyệt vọng vì mọi việc diễn ra đều có chủ đích. Cà ba cây cổ thụ đều thực hiện được những ước mơ của mình, dù cách thức để đạt đến đích cuối cùng không như mong đợi. Cuộc sống sẽ không phụ những kẻ có lòng.



CUỘC TRÒ CHUYỆN CỦA BA CÂY CỔ THỤ..

Thursday, May 14, 2015

16 bài học xương máu dù giỏi đến đâu cũng cần ghi nhớ khi mới chỉ là "nhân viên quèn"

Bài học số 01


Hai con bồ câu trống và mái tha hạt thóc về đầy tổ, cả hai rất ư hạnh phúc. Gặp mùa khô hanh, hạt thóc ngót lại. Con trống thấy tổ vơi đi liền trách con mái ăn vụng. Con mái cãi lại liền bị con trống mổ chết. Mấy hôm sau mưa xuống, hạt thóc thấm nước và nở to ra. Bồ câu trống đau khổ mà ngẩn ngơ mà đau xót ngậm ngùi vì mình hại chết vợ mình.


Bài học rút ra: “thịt” nhân viên một cách hồ đồ không làm bạn trông thông minh hơn.


Bài học số 02


Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Đức vua băng hà.


Bài học rút ra: trao quyền cho những kẻ không có năng lực thì luôn phải cẩn thận và cảnh giác.


Bài học số 03


Quạ thấy chó ngậm khúc xương quá ngon, bèn đánh liều lao xuống mổ vào đầu chó. Bị bất ngờ, chó bỏ chạy để lại khúc xương. Quạ ngoạm lấy khúc xương nhưng nặng quá không tha nổi. Chó, sau khi hoàn hồn, thấy kẻ tấn công chỉ là con quạ nên quay lại táp một cú, quạ chết tươi.


Bài học rút ra: đừng ghen anh tức ở quá với những miếng mồi ngon của kẻ khác. Ghen tức vì người ta có miếng mồi ngon nhưng cũng phải biết nó phù hợp với mình không để mà bõ công chứ. Nếu không cũng sôi hỏng bỏng không cả thôi.


Bài học số 04


Ba con thú dữ là sói, gấu và cáo thay nhau ức hiếp đàn dê. Dê đầu đàn bèn nói với cả bầy: “Ta nên mời một trong ba gã sói, gấu hay cáo làm thủ lĩnh của chúng ta”. Cả đàn dê bất bình, nhưng ba “hung thần” nghe tin này rất mừng. Thế là chúng quay sang tranh giành nhau quyền lãnh đạo, cuối cùng cáo dùng bẫy hại chết được sói và gấu. Nhưng rồi một mình nó không còn ức hiếp đàn dê được nữa.


Bài học rút ra: hãy thận trọng khi nghe tin bạn sắp được làm sếp. Không phải làm sếp là sung sướng đâu. Có thể đó cũng là cái bẫy để hãm hại chính bạn.


Bài học số 05


Một nhân viên bán hàng, một thư ký hành chính và một sếp quản lý cùng đi ăn trưa với nhau, họ bắt được một cây đèn cổ. Họ xoa tay vào đèn và thần đèn hiện lên. Thần đèn bảo: “Ta cho các con mỗi người một điều ước”. Tôi trước! Tôi trước! – Cô thư ký hành chính nhanh nhảu nói: Tôi muốn giàu sang phú quý và quên hết sự đời. Vút. Cô thư ký biến mất. Tôi! Tôi! anh nhân viên bán hàng nói: Tôi muốn ở Hawaii nằm dài trên bãi biển có nhân viên massage riêng, nguồn cung cấp Pina Coladas vô tận và với người tình trăm năm. Vút. Anh nhân viên bán hàng biến mất. Ok tới lượt anh. Thần đèn nói với ông quản lý. Ông quản lý nói: tôi muốn hai đứa ấy có mặt ở văn phòng làm việc ngay sau bữa trưa.


Bài học xương máu: luôn luôn để sếp phát biểu trước. Đừng có mơ bạn vượt mặt nhé.



Bài học số 06


Một con đại bàng đang đậu trên cây nghỉ ngơi, chẳng làm gì cả. Con thỏ nhìn thấy thế hỏi: Tôi có thể ngồi không và chẳng làm gì như anh được không? Ðại bàng trả lời: Được chứ, sao không. Thế là con thỏ ngồi xuống gốc cây nghỉ ngơi. Bỗng dưng một con cáo xuất hiện, vồ lấy con thỏ mà ăn thịt.


Bài học xương máu: để được ngồi không mà chẳng cần làm gì, anh phải ngồi ở vị trí rất cao. Nếu không sớm muộn gì bạn cũng chỉ là miếng mồi ngon cho kẻ khác thôi


Bài học số 07


Một con gà tây trò chuyện với một con bò:


“Giá mà tôi có thể bay lên ngọn cây kia thì thích quá, nhưng tôi không đủ sức”, gà tây thở dài.


“Được rồi, tại sao bạn không nếm tý “chất thải” của tôi nhỉ? Nó có nhiều chất bổ lắm đấy”, bò trả lời . Gà tây mổ ăn chất thải của con bò và nó thấy quả là nó đã đủ sức bay lên cái cành thấp nhất. Ngày hôm sau, ăn thêm chút nữa, nó bay lên được cành thứ hai. Cuối cùng, sau đêm thứ tư, gà tây khoái chí lên tới được ngọn cây. Nó lập tức bị một nông dân phát hiện, anh này bắn nó rơi xuống đất.


Bài học xương máu: sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng đừng tưởng bở, sớm hay muộn bạn cũng bị hạ gục thôi.


Bài học số 08


Một con chim nhỏ bay về phương Nam tránh rét. Trời lạnh quá con chim bị lanh cứng và rơi xuống một cánh đồng lớn. Trong lúc nó nằm đấy, người nông dân không để ý đã lấp bùn đất bẩn thỉu lên người chú chim nhỏ bé. Con chim nằm giữa đống bùn nhận ra rằng nó đang ấm dần. Ðống bùn bẩn đã ủ ấm cho nó. Nó nằm đấy thấy ấm áp và hạnh phúc, nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời. Một con mèo đi ngang, nghe tiếng chim hót liền tới thám thính. Lần theo âm thanh, con mèo phát hiện ra con chim nằm trong đống bùn bẩn, nó liền kéo con chim ra ăn thịt.


Bài học xương máu:


1. không phải thằng nào hết bùn đất bẩn vào người mình cũng là kẻ thù của mình


2. không phải thằng nào kéo mình ra khỏi đống bùn đất bẩn cũng là bạn mình


3. và khi đang ngập ngụa trong đống bùn đất bẩn thì tốt nhất là ngậm cái mồm lại.


Bài học số 09


Một tu-sĩ nam ngỏ ý mời tu-sĩ nữ đi chung xe. Người nữ chui vào xe, ngồi bắt chéo chân để lộ 1 bên bắp chân. Người nam suýt nữa thì gây tai nạn. Sau khi điều chỉnh lại tay lái, người nam thò tay mò mẫm lên đùi người nữ. Nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam liền bỏ tay ra. Nhưng sau khi vào số, nam lại tiếp tục sờ soạng chân nữ. Một lần nữa nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam thẹn quá: “xin lỗi nữ, tôi trần tục quá”. Tới nơi, nữ thở dài và bỏ đi.


Vừa tới nhà tu, nam vội chạy vào thư viện tra cứu ngay cái điều răn 129 ấy, thấy đề: “Hãy tiến lên, tìm kiếm, xa hơn nữa, con sẽ tìm thấy hào quang.”


Bài học xương máu:


Nếu anh không nắm rõ thông tin trong công việc của mình anh sẽ bỏ lỡ 1 cơ hội lớn.


Bài học số 10


Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc chuông cửa reo. Vợ vội quấn khăn tắm vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì Bob bảo: tôi sẽ cho chị 800 đô nếu chị buông cái khăn tắm kia ra . Suy nghĩ 1 chút rồi chị vợ buông khăn tắm, đứng trần truồng trước mặt Bob. Sau vài giây ngắm nghía, Bob đưa 800 đô cho chị vợ rồi đi. Chị vợ quấn lại khăn tắm vào người rồi đi lên nhà.


– Vào đến phòng tắm, chồng hỏi: Ai đấy em?


– Vợ: ông Bob hàng xóm.


– Chồng: Tốt. thế hắn có nói gì đến số tiền 800 đô hắn nợ anh không?


Bài học xương máu:


Nếu anh trao đổi thông tin với nhân viên  của mình kịp thời thì anh đã có thể ngăn được sự “phơi bày” với những người ngoài



Bài học số 11


Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, trốn nhà đi, dọa chết nếu không được chấp nhận. Nếu quan hệ ấy kéo dài một năm, được gọi là phạm pháp, dụ dỗ trẻ vị thành niên, có nguy cơ ra tòa thụ án. Nếu mối tình ấy kéo dài ba năm, được gọi là yêu trộm, tình yêu oan trái. Nếu mối tình kéo dài sáu bảy năm, sẽ được gọi là tình yêu đích thực, vượt núi trèo đèo qua bao khó khăn để yêu nhau.


Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm được trong… bao lâu!


Bài học số 12


Một nàng cave, nếu ngủ với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu ngủ với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu ngủ với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đàng hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt giữa công chúng, không ai có ý định bắt nàng.


Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó với ai, bạn kiếm được bao nhiêu tiền.


Bài học số 13


Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt.


Kết luận: Hãy quan tâm tới mấu chốt của mọi vấn đề. Đừngbao giờ nghĩ ngắn quá mà học cách nhìn xa trông rộng trong từng tình huống


Bài học số 14


Một nàng gái ế chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra?”


Cô nàng gái ế thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn moi tiền?”


Kết luận: Một nhà quản trị kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây.


Bài học số 15


Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa.


Kết luận: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng nhất khiến họ không bao giờ quên.


Bài học số 16


Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác!


Kết luận: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong!


Theo Mywork



16 bài học xương máu dù giỏi đến đâu cũng cần ghi nhớ khi mới chỉ là "nhân viên quèn"