Monday, June 29, 2015

Người yêu cũ, nếu một ngày em gặp lại anh…

Em gặp một người-giống-y-hệt-người-yêu-cũ. Cái cảm giác chạm mắt thấy thân quen lạ lùng, rồi thì chạm lại cả một vùng ký ức từng nhòe ướt, rất lạ lùng. Em chỉ nghĩ, nếu đó là người yêu cũ, chắc em không đủ can đảm để mỉm cười như người ta vẫn truyền tai nhau nói thế. Em chắc sẽ quay đi, rồi chẳng hiểu mình sai ở đâu, vì sao lại phải né tránh…


Nhưng có một thứ duyên phận, anh biết không, có một thứ duyên phận gọi là người-dưng. Người-dưng sau khi yêu nhau, không còn bất cứ duyên nợ nào, sẽ không còn vãng lai tới cuộc đời chúng ta một lần nào nữa. Em tin!


Sống cùng một thành phố, dưới cùng một bầu trời, chưa bao giờ em vô tình gặp lại người-yêu-cũ. Là người ta né tránh quá tài, hay là tại vì đã hết duyên nợ thật rồi, anh nhỉ?


Khi nhớ về người yêu cũ, em không thấy đau lòng như hồi mới chia tay. Em đã không còn khóc. Em đã không còn bấu víu vào kỷ niệm nguyên sơ để tiếc nuối điều gì đó trôi xa. Em chỉ đơn thuần mỉm cười, hoặc tạm lãng quên. Em coi những ngày tháng đó là những ngày nằm lại ở một trang vở cũ, cuộc đời em mỗi ngày lại viết thêm một trang vở mới. Em, cứ đi thôi!


Khi nhớ về người yêu cũ, em không hờn trách vì sao anh ấy lại chia tay. Hoặc vì sao anh ấy đã không giữ em ở lại. Bởi con người ta, trong duyên phần hạnh ngộ của cuộc đời mình, mỗi một ai đó đến hay đi đều có hạn định thời gian. Ngày em và anh ấy chia tay hẳn là ngày mà mọi chuyện nên dừng lại ở đó. Kéo dài ra thêm liệu có tốt, cho anh ấy, cho em?


Em nhận ra mình đã thảnh thơi hơn khi nói về chuyện cũ, nhắc nhớ về người đã cũ. Cũng là vì em trân trọng và nâng niu những thứ đã từng tốt đẹp đối với em. Anh ấy thương yêu em, từng quan tâm lo lắng cho em, cũng từng là một khoảng thời bình yên nhất. Em thừa nhận, em vẫn nghĩ rằng em và anh ấy đã yêu hết lòng mình, thành thật hết lòng mình với tình yêu này. Cho nên, sau khi chia tay đớn đau cũng không hẳn là ít ỏi. Nhưng may thay, em và anh ấy cũng đã quên được rồi…


Người yêu cũ là một điều gì đó chôn chặt trong trái tim mỗi người. Cảm xúc đầu tiên khi nghĩ về họ là thứ cảm xúc co cụm nỗi nhớ, đóng gói chặt kỷ niệm xưa. Như thể, như thể sợ, một ngày nào đó nỗi nhớ lại tràn về mà tất thảy tháng ngày từng gói ghém bung ra hết. Có như vậy, người ta mới tránh né nhau phải không anh?


Em bây giờ, thà tin vào duyên phận, hơn là tin vào sự lựa chọn nghiệt ngã hằn những đớn đau ấy. Em muốn tin rằng, người yêu cũ và em là những đường thẳng song song trong cuộc hành trình cuộc đời riêng của mình. Sẽ không có “chẳng may” gặp lại, cũng không có “vô tình” vướng phải nhau…



Người yêu cũ, nếu một ngày em gặp lại anh…

CÂU CHUYỆN TRONG NGHĨA TRANG

Trước cổng một nghĩa trang nọ, người ta thấy có một chiếc xe Roll Royce sang trọng dừng lại. Người tài xế tiến lại người giữ cổng và nói: xin anh giúp một tay cho người đàn bà này xuống xe vì bà ta yếu quá không đi được nữa. Vừa ra khỏi xe, người đàn bà tự giới thiệu và nói với người giữ cổng nghĩa trang:


– Từ hai năm qua, mỗi tuần, tôi là người đã gửi cho anh 5 đô-la để mua hoa và đặt trên mộ con trai tôi, nhưng nay các bác sĩ bảo rằng, tôi không còn sống được bao lâu nữa, nên tôi đến đây để chào từ biệt và cảm ơn anh đã mua hoa giùm tôi.


Thế nhưng, người đàn bà không ngờ rằng người giữ cổng nghĩa trang trả lời như sau:


– Thưa bà, tôi thấy thật là đáng tiếc khi bà đã làm điều ấy! Người đàn bà cảm thấy như bị ai đó vả vào mặt. Nhưng bà vẫn còn đủ bình tĩnh hỏi lại người thanh niên:


– Tại sao lại lấy làm tiếc về cử chỉ đẹp như thế?


Người thanh niên giải thích: 


– Thưa bà, tôi lấy làm tiếc vì những người chết, như con trai bà, chẳng bao giờ còn có thể thấy được một cánh hoa nào nữa!


Bị chạm tự ái, người đàn bà liền cao giọng: 


– Anh có biết anh đã làm tổn thương tôi không?


Người thanh niên bình tĩnh trả lời:


– Thưa bà, tôi thành thật xin lỗi, tôi chỉ muốn nói với bà rằng còn có rất nhiều người đang cần đến những cánh hoa của bà hơn. Tôi là hội viên của một tổ chức chuyên đi thăm những người già lão, các bệnh nhân trong viện dưỡng lão, các bệnh viện. Chính họ mới là những người đang cần đến những cánh hoa của chúng ta, họ có thể nhìn thấy và ngửi được cánh hoa ấy.


Nghe thế, người đàn bà ngồi lặng trên chiếc xe sang trọng một lúc, rồi ra hiệu cho tài xế mở máy. 


Vài tháng sau người đàn bà trở lại nghĩa trang. Nhưng lần này không cần ai giúp đỡ, bà tự động bước xuống xe với một dáng vẻ vui tươi nhanh nhẹn hơn, và điều đáng ngạc nhiên hơn nữa, một nụ cười rạng rỡ, bà nói với người thanh niên giữ cổng:


– Chú đã có lý, tôi mang hoa đến cho những người già lão, bệnh tật. Quả thật, điều đó đã làm cho họ được hạnh phúc. Nhưng người thực sự hạnh phúc chính là tôi. Các bác sỹ không biết được bí quyết làm tôi khỏe mạnh lại. Nhưng tôi đã khám phá ra cái bí quyết ấy, tôi đã tìm ra lẽ sống.


“Giúp đỡ người khác là giúp đỡ chính mình”. Đó cũng là khuôn vàng thước ngọc của Thượng đế“cho thì có phúc hơn là nhận lãnh” Bởi vì, trao ban cho người tức là trao ban cho mình. Một ngạn ngữ Anh cũng nói một cách tương tự: “điều tôi tiêu đi là tôi có, điều tôi giữ lại là tôi mất, điều tôi cho đi là tôi được”. Đó là lý luận của tình yêu. Tình yêu lớn lên theo mức độ của sự trao ban.



CÂU CHUYỆN TRONG NGHĨA TRANG

Sunday, June 14, 2015

Chiếc đồng hồ bị mất

Một lần nọ, có một người nông dân bị mất một chiếc đồng hồ trong kho thóc. Đó không phải là một cái đồng hồ thông thường bởi nó còn có giá trị về mặt tình cảm đối với ông.


Sau một thời gian dài tìm kiếm vô vọng, người nông dân phải nhờ sự trợ giúp của những đứa trẻ đang chơi bên ngoài. Ông hứa, nếu ai tìm được chiếc đồng hồ bị mất sẽ được thưởng.


Nghe thấy vậy, đám trẻ con nhanh chân chạy xung quanh kho thóc tìm kiếm. Chúng đi khắp nơi, lục tìm ở mọi chỗ, từ nơi chứa thóc đến tận cả chỗ cho gia súc ăn, nhưng vẫn không thấy. Chỉ đến khi ông đề nghị bọn trẻ dừng việc tìm kiếm thì có bé trai chạy tới và yêu cầu ông cho nó một cơ hội nữa.


Người nông dân nhìn đứa bé và nghĩ: “Tại sao lại không chứ? Sau tất cả thì cậu bé này có vẻ khá chân thành”. Ông dẫn cậu bé trở lại trong kho. Một lúc sau, cậu đã chạy ra và trên tay là chiếc đồng hồ của ông. Người nông dân rất hạnh phúc và ngạc nhiên, ông hỏi cậu bé: “Làm cách nào mà cháu có được nó, sau khi tất cả các bạn khác đã từ bỏ?”.


Cậu bé đáp: “Cháu không làm gì cả và chỉ ngồi im một chỗ để lắng nghe. Trong im lặng, cháu thấy tiếng kim đồng hồ chạy và theo đó cháu tìm ra nó”.


Sự tĩnh lặng trong tâm hồn có thể sẽ tốt hơn so với một trí não luôn hoạt động. Hãy để cho tâm trí của bạn những phút giây nghỉ ngơi, thư giãn hàng ngày. Và hãy xem, sự hiệu quả mà nó đem lại khi giúp bạn xây dựng cuộc sống hằng mong đợi của mình.


 



Chiếc đồng hồ bị mất